HƯƠNG TRÀ ®

HƯƠNG TRÀ ®
oOo
Bỏ buông bằng một chữ thiền
Tâm trong lắng lại, muộn phiền trôi xa...
Chiều thơm quyện khói hương trà
Ấm môi vị chát vẫn là nét thanh
Chao nghiêng chiếc lá rời cành
Nghe như tiếng thoảng một mành khói sương
Chiều rơi vạt nắng cuối đường
Đâu là nơi chốn... mình thương lấy mình...?!
Kim Sơn 29/08/26
(chuyển thể từ thơ...)
Bỏ buông bằng một chữ thiền
Tâm trong lắng lại, muộn phiền trôi xa...
Chiều thơm quyện khói hương trà
Ấm môi vị chát vẫn là nét thanh
Chén trà nghiêng giữa chiều yên
Một làn khói mỏng ru miền tâm tư
Có khi chẳng phải tìm đâu
Bình an vẫn ở trong nhau mỗi ngày
Chao nghiêng chiếc lá rời cành
Nghe như tiếng thoảng một mành khói sương
Chiều rơi vạt nắng cuối đường
Đâu là nơi chốn... mình thương lấy mình...?
Thương mình... giữa những mong manh
Buông đi một chút, lòng thanh thản rồi...
Một đời bao cuộc hợp tan
Được thua, hơn thiệt cũng dần qua thôi
Ngồi bên chén trà chiều rơi
Nghe trong vị đắng một lời bình yên
Khói trà bay giữa hư không
Nhẹ như những chuyện long đong một đời
Nếu lòng biết đủ, biết buông
Thì trong vị chát vẫn còn hương thơm
Chao nghiêng chiếc lá rời cành
Nghe như tiếng thoảng một mành khói sương
Chiều rơi vạt nắng cuối đường
Đâu là nơi chốn... mình thương lấy mình...?
Thương mình... giữa những mong manh
Buông đi một chút, lòng thanh thản rồi...
Bỏ buông bằng một chữ thiền
Tâm trong lắng lại, ưu phiền trôi xa
Chiều thơm quyện khói hương trà
Ấm môi vị chát... vẫn là nét thanh
Chao nghiêng chiếc lá rời cành
Nghe như tiếng thoảng một mành khói sương
Chiều rơi vạt nắng cuối đường
Đâu là nơi chốn...
Mình thương lấy mình...
Mình thương lấy mình...
Trong một chiều hương trà...

Lời bình