CÁNH CÒ! ®


100%

CÁNH CÒ! ®
oOo
Chiều buồn nắn một phách rao...
Thả theo gió nội bay vào thinh không...
Có người ngồi đếm mênh mông...
Nghe con nước lớn mà lòng quạnh hiu...
Ven đê bóng xuống nghiêng chiều
Mây trôi chầm chậm ngại điều nhớ mong
Tiếng ai rơi giữa cánh đồng
Nghe như nhắc lại một dòng thư trao
Gió đưa nhịp võng lao xao
Ru câu kỷ niệm ngọt ngào năm xưa
Con đường còn đọng hương mưa
Mà người xa khuất như vừa hôm qua
Bẻ đôi nỗi nhớ thiệt thà
Một treo gửi gió, một hòa trong mây
Một nửa theo cánh cò bay
Qua đồng lúa chín cuối ngày vàng hoe
Ta ngồi gom chút tình quê
Nghe chiều chạm khẽ bên lề nhớ mong
Đong đưa nhịp võng thêm nồng
Dõi theo cánh trắng giữa vùng xa xăm
Dòng sông vẫn chảy âm thầm
Bến xưa còn đợi người cầm tay ai
Thời gian như khói sương phai
Mà câu thương nhớ vẫn hoài chưa nguôi
Có đêm trăng rụng bên đồi
Nghe lòng thao thức bồi hồi gọi tên
Biết người cầm nẻo chông chênh
Nên tôi cố giữ một miền xanh xao
Nếu mai gió có lạc vào
Xin mang dùm chút ngọt ngào năm xưa
Nếu mai mây phủ chiều mưa
Xin cho tôi được đón đưa nụ hồng
Bẻ đôi nỗi nhớ trong lòng
Mà sao thương nhớ vẫn không vơi đầy
Cánh cò còn mãi nơi đây
Trong câu nói lối, trong lời hỏi thăm
Chiều buông khép lại giọng trầm
Tiếng rao tan giữa miền tâm sự đời
Nhịp tim lắc lẽo đợi người
Dõi theo cánh trắng chơi vơi cúi chào...
Chiều buồn nắn một phách rao...
Thêm câu nói lối...thả vào thinh không...
Kim Sơn 02/06/2026

Bình chọn bài thơ

Chưa có đánh giá

Bình luận

0 bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận. Nếu chưa có tài khoản, vui lòng đăng ký và chờ admin phê duyệt tài khoản.