CÀ PHÊ...LẮK! ®

CÀ PHÊ...LẮK! ®
oOo
Hắn thích cà phê sáng lẫn chiều
Nghe từng thinh lặng rót phiêu diêu
Hương thơm thắm sắc đòi cung bậc
Vị chát nâu thêm gợn dáng kiều
Đậm nhạt nỗi lòng gieo lục bát
Mỏng dòn thế sự ngắt hương yêu
Hài cong khóe mắt tìm sâu thẳm
Bằng trắc đa mang ý ẩn nhiều
Kim Sơn 08/09/2025
(chuyển thể từ thơ...)
Cà phê... đậm hay nhạt?
Không biết!
Nhưng mà... phải LẮK!
Hắn thích cà phê sáng lẫn chiều
Nghe từng thinh lặng rót phiêu diêu
Hương thơm thắm sắc đòi cung bậc
Vị chát nâu thêm gợn dáng kiều
Một ly đậm đắng, một ly vui
Ngồi nhìn thế sự chuyện ngược xuôi
Người khen cà phê ngon tuyệt cú
Kẻ uống xong rồi... vẫn cứ cười!
Cà phê... LẮK! LẮK! LẮK!
Lắc cho tỉnh táo, lắc cho vui
Lắc nghiêng giọt đắng bên đời
Lắc cho bao chuyện rối bời... nhẹ tênh!
Cà phê... LẮK! LẮK! LẮK!
Đậm thì ta uống, nhạt thì thôi
Thế gian lắm chuyện ngược xuôi
Một ly cà phê... cười đời một phen!
Đậm nhạt nỗi lòng gieo lục bát
Mỏng dòn thế sự ngắt hương yêu
Người đời đôi lúc như cà phê
Có người đắng chát, có người... phiêu!
Bằng trắc đa mang ý ẩn nhiều
Một câu tưởng giỡn hóa ra... thiệt
Cười cong khóe mắt tìm sâu thẳm
Càng nhấp càng nghe chuyện thế tình
Cà phê... LẮK! LẮK! LẮK!
Lắc cho tỉnh táo, lắc cho vui
Lắc nghiêng giọt đắng bên đời
Lắc cho bao chuyện rối bời... nhẹ tênh!
Cà phê... LẮK! LẮK! LẮK!
Đời dù đậm chát vẫn cứ cười
Thơ còn gieo chữ, người còn vui
Một ly cà phê... đủ nói chuyện đời!
Có khi...
Một giọt cà phê chẳng nói gì
Mà nghe cả một đời trong đó...
Có khi...
Một câu nói tưởng như đùa chơi
Lại làm người ta... ngẫm mãi!
Cà phê... LẮK! LẮK! LẮK!
Lắc cho nghiêng cả chuyện nhân gian
Đắng cay xin để ngoài bàn
Trong ly nâu sẫm... chứa ngàn niềm vui!
Cà phê... LẮK! LẮK! LẮK!
Hài cong khóe mắt, ý còn sâu
Bằng trắc gieo chữ nhiệm mầu
Uống xong một ngụm... lại cầu uống thêm!
LẮK!
Một chút đắng...
Một chút vui...
Một chút... thế sự!

Lời bình