TRỞ TRỜI 2 ®
Gió đồng oằn ngọn me tây Chiều nghiêng nắng rớt, buồn day dứt buồn Trở trời se lạnh từng cơn Đâu đây tiếng quốc gọi hờn xót xa Mây tươm giọt nước mắt ngà Ta đong ký ức tràn qua…
Chuyên mục
Gió đồng oằn ngọn me tây Chiều nghiêng nắng rớt, buồn day dứt buồn Trở trời se lạnh từng cơn Đâu đây tiếng quốc gọi hờn xót xa Mây tươm giọt nước mắt ngà Ta đong ký ức tràn qua…
Đêm sâu leo lét tiếng lòng Niềm riêng quên đậy nhớ mong lọt vào Nhử tình thả thính chiêm bao Sụp ngay đắm đuối, xanh xao dáng người Giận hờn trách giậu mồng tơi Mình không chung…
Ta về thăm lại trường xưa Bên hiên lớp vắng hạ đưa mắt nhìn Mây gần xui gió lặng thinh Chiều thoa chút nắng hong tình cố nhân Lá vàng thủ thỉ trên sân Hàng cây ủ dáng bâng khuâng…
Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục vẫn là cái ao Đường dài bước trước hụt sau...! Cầu tre lắt lẻo... thấp cao nỗi gì! Dặn lòng đừng có sân si Chuyện người lỡ rước họa thì đeo ngay…